Cặp vợ chồng 80 tuổi vẫn còn như mới yêu

Họ làm thế bởi muốn giữ những hình ảnh tuyệt vời nhất về nhau. Nhắc tới chuyện này, cụ Tương bảo, đó chính là một phần bí quyết giúp vợ chồng cụ hạnh phúc tới bây giờ.

Cưới nhau gần 80 năm vẫn “tương kính như tân”

Tìm tới nhà cụ Phạm Thị Tương (SN 1914, ở xóm 1, thôn Đệ Đức 3, xã Hoài Tân, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định), chúng tôi khá bất ngờ và không khỏi trầm trồ thán phục, khi chứng kiến cụ Phạm Lai (SN 1913, chồng cụ Tương) vác trên vai cả một cây chuối to mới xin được từ nhà hàng xóm về. Khẽ lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt, cụ Lai vui vẻ: “Mỗi khi rảnh rỗi, tôi lại đi quanh làng xin cây chuối, về thái ra làm thức ăn cho đàn gà quanh vườn. Lũ gà mau lớn lắm. Già tuổi này, có gà sạch mình nuôi ở nhà ăn là ngon lắm. Sắp tới, mấy đứa cháu về cũng có gà nuôi mà ăn”.

wikilover
Tình Yêu

Dù đã hơn 100 tuổi, hai cụ vẫn rất minh mẫn. Khi có khách tới nhà, cụ Tương vội đứng dậy đến góc giường lấy hộp đồ, khăn, gương, lược để vấn lại tóc gọn gàng. Ngay cách nói chuyện cũng đủ để chúng tôi nhận thấy cụ là một người chỉn chu và cẩn thận.

Ông Phạm Tuấn (SN 1961, con trai út của cụ) cho biết: “Bình thường mẹ tôi hay xấu hổ lắm. Những ngày con cháu tụ tập ăn uống, mọi người cứ bảo hai ông bà ngồi gần nhau cho tình cảm. Nhưng bà vẫn giữ ý và nhất quyết không đồng ý. Khi nào bà cũng bẽn lẽn chỉ ngồi ở một góc chiếu. Nhiều lúc, anh em tôi vẫn hay bông đùa, mẹ từng này tuổi rồi mà vẫn cứ e lệ, ngượng ngùng như con gái 18 thì ai mà chiều được”.

Nói tới đó, cụ Tương cười móm mém: “Từ hồi con gái tới giờ tôi vẫn vậy. Bản tính rồi nên rất khó thay đổi. Ngày xưa, bố mẹ tôi chỉ dạy tường tận và bài bản từ những việc nội trợ cho tới lễ nghi. Rồi lớn lên, những thứ ấy ăn vào máu thịt của tôi. Đến lúc lấy chồng, có con, có cháu, rồi nay đến tuổi xế chiều vẫn cứ vậy”. Nghe cụ bà nói vậy, cụ ông mỉm cười: “Đó cũng là một trong những đức tính đáng quý, khiến gần 80 năm qua, tình thương yêu tôi dành cho bà ấy vẫn không hề vơi cạn. Ngày trước, tôi say bà ấy như điếu đổ, cũng chính bởi nét duyên thầm đó”.

Quả thực, từ khi cưới nhau cho tới giờ, vợ chồng cụ vẫn tôn trọng nhau và thương nhau hết mực. Cụ Tương cho biết: “Càng già, phải càng sống mẫu mực để làm gương cho con cháu. Hơn nữa, ngày chúng tôi đi học vẫn được dạy rằng “Phu thê tương kính như tân”, nghĩa là vợ chồng kính nhau như khách. Mới nghe ra chắc các cháu thấy buồn cười và vô lý. Đã là vợ chồng còn khách sáo gì nữa. Vợ chồng là mối quan hệ thân thiết nhất, thế thì tại sao cần phải khách sáo? Thực ra, sự thân thiết với nhau cũng tạo ra vấn đề”.

Theo như lý giải của cụ Tương, chính việc thân thiết quá mức khiến nhiều cặp vợ chồng coi thường lẫn nhau. Khi nhìn thấy khuyết điểm của nhau, người ta cảm thấy sự hứng khởi về nét đẹp, sự duyên dáng hay tài năng không còn hấp dẫn mạnh mẽ.

Từ đó, vợ chồng sống chung đối xử với nhau thiếu tế nhị rồi hiểu lầm và xung đột xảy ra. Để có thể thăng tiến mối quan hệ vợ chồng và giảm bớt coi thường lẫn nhau thì phải tôn trọng nhau như tôn trọng khách quý của mình. Vì thế, vợ chồng đãi nhau như khách, không có nghĩa là làm bộ xa lạ, kiểu cách mà giúp hai cụ sẽ gắn bó sâu sắc hơn với nhau.

Cụ Lai cho biết: “Ngay trong cuộc sống hàng ngày, hai vợ chồng kính trọng lẫn nhau như khách quý. Từ đó, chúng tôi tế nhị với nhau trong lời nói, việc làm và lối sống. Chính sự kính trọng lẫn nhau trong đời sống là một điều hết sức quan trọng. Bởi đức tính này giúp vợ chồng biết lắng nghe nhau, cảm thông, hòa giải và nên một. Đó chính là bí quyết giúp vợ chồng tôi sống hạnh phúc, vui vẻ cho đến bây giờ. Nhiều người mới tiếp xúc, không biết còn tưởng vợ chồng tôi sống xa lạ với nhau nhưng thực tế đâu phải như vậy”.

Mối tình “thanh mai trúc mã”

Nhớ lại thời trẻ, cụ Tương kể, cả hai vợ chồng vốn là những người hàng xóm thân thiết. Hai cụ đến với nhau theo tiếng gọi của con tim, chứ không giống nhiều cặp đôi khác đến với nhau do cha mẹ sắp đặt. “Nhà chúng tôi vốn gần nhau, đúng là chỉ cách nhau cái giậu mùng tơi, lại lớn lên với nhau từ nhỏ, nên tình cảm rất thân thiết, giống như thanh mai trúc mã. Cứ như vậy, tình yêu của chúng tôi lớn dần theo năm tháng và kết thành mối quyên lành”, cụ Tương cho biết.

Theo lời cụ Lai, tình cảm của hai cụ được thử thách qua hoạn nạn. Khi còn trẻ, cụ Lai bị tai nạn, tưởng sẽ thành khuyết tật. Trong khi bạn bè khuyên nên suy nghĩ lại, họ hàng nhiều người ngăn cản thì tình cảm cụ Tương dành cho cụ Lai đã chiến thắng tất cả. “Trong lúc tôi đau ốm, bà ấy vẫn một lòng muốn cưới tôi, mong muốn chăm sóc tôi cả đời, dù cho tôi có là tấm thân tàn tật vì bệnh. May mắn sau đó, chân tôi được chữa trị, gặp thầy gặp thuốc nên khỏi bệnh. Vậy nên cái tình bà ấy đối với tôi lớn lắm. Dù tôi có dành cả đời này để yêu thương, chăm sóc bà ấy cũng chưa trả hết”, cụ Lai tâm sự.

Nhớ lại quãng thời gian vất vả, nghèo đói, rồi nhà đông con, cụ Tương cho biết: “Khi còn trẻ, đôi lúc vợ chồng cũng lớn tiếng với nhau. Tôi nhớ nhất có lần ông ấy giận mà đuổi tôi nhưng tôi nhất quyết không đi. Tôi về làm dâu nhà họ Phạm có cưới xin đàng hoàng, giờ sao tôi bị đuổi mà phải đi. Nhưng tôi biết, ông ấy nóng lên thì nói vậy, chứ chẳng có khi nào ông ấy có ý đuổi tôi. Hết giận mọi chuyện lại bình thường cả”.

Được biết, vợ chồng cụ sinh đến 9 người con nhưng do hồi trước khó khăn thiếu thốn tứ bề cộng với chiến tranh loạn lạc, gia đình phải đi lánh nạn nhiều nơi. Thế rồi 4 người con lần lượt lâm bệnh mất sớm vì không nơi chữa trị chỉ còn lại 5 người, trong đó có 3 gái, 2 trai. Hiện hai cụ có 24 cháu nội, ngoại, 30 cháu gọi bằng cụ cố, cụ cao. Hiện tại, hai cụ ở cùng con trai út, bữa cơm của hai vợ chồng già cũng được chính con trai út chăm nom. Đồ ăn của các cụ chẳng có những món sơn hào hải vị, mà chủ yếu là các món luộc. Các cụ hạn chế ăn món nhiều mỡ, chất béo. Cuộc sống hàng ngày của hai cụ cũng rất bình dị. Khi rảnh rỗi cụ ông ngồi đọc sách cho cụ bà nghe. Thi thoảng, hai cụ lại thong dong đi qua nhà hàng xóm hay đi thăm các cháu cho vui.

Sống chan hòa, yêu thương

Ông Phạm Hường (SN 1942, con trai thứ 3 của hai cụ) cho biết: “Từ thời trai trẻ đến sau ngày quê hương thống nhất, bố mẹ tôi chỉ là nông dân chân lấm, tay bùn, quanh năm gắn bó với miếng ruộng, mảnh vườn. Thời trước, hằng năm khi xong mùa màng ông bà lại lên nguồn, xuống biển buôn dầu rái, rồi nấu dầu dừa gánh đi bộ hàng trăm cây số ra tận xứ Quảng để bán. Gian nan tần tảo là vậy, nhưng chưa bao giờ các cụ dùng lời lẽ nặng nề hay roi vọt với anh em chúng tôi. Đến nay, mặc dù tuổi đã đại thọ nhưng hai cụ vẫn luôn thuần hậu, rộng lượng, không ghen ghét, đố kỵ ai bao giờ”.

Còn bà Phạm Thị Mai (SN 1950, con gái hai cụ), tâm sự: “Khi các cụ tuổi đã cao, anh chị em chúng tôi ngỏ lời mong các cụ nghỉ ngơi để các con phụng dưỡng, nhưng hai cụ nhất quyết không chịu vì không muốn các con, các cháu phải vướng bận vì mình. Ngoài tiền trợ cấp người già hàng tháng của Nhà nước, các cụ vẫn thường xuyên chăm sóc cả sào rau xanh, vườn lá gai cộng thêm khoản thu nhập từ cây trái, gà vịt trong vườn nhà”.

Ông Nguyễn Hồng Sang - Trưởng thôn Đệ Đức 3 cho biết: “Từ trước đến nay, cụ Lai và cụ Tương sống rất chan hòa với mọi người, chưa bao giờ tôi thấy các cụ nặng lời với ai, cả thôn, xóm ai cũng cảm mến tính tình vị tha độ lượng của hai cụ. Có lẽ với bí quyết sống giản đơn trong tình yêu thương với mọi người, mà tình cảm đó như sợi dây neo giữ hai cụ ở lại với gia đình, với cuộc đời cho đến ngày hôm nay”.

Theo Người Đưa Tin - Chuyện lạ

Chiếc xe ô tô siêu dị ở tỉnh Nghệ An dùng để đưa con đến trường

Theo Báo Lao động, một ông bố ở Nghệ An đã mày mò chế ra chiếc xe ô tô siêu dị để làm phương tiện đưa con đến trường ngày ngày.

Chiếc xe siêu dị ở Nghệ An
Chiếc xe siêu dị của anh Sơn ở Nghệ An

Vốn chỉ là một người thợ sửa chữa xe máy, nhưng bằng niềm đang mê, một người đàn ông quê ở Nghệ An đã mày mò tự chế một chiếc xe ôtô "siêu dị" để hàng ngày đưa con đến trường. Sự việc đang gây xôn xao dư luận, nhiều người tò mò tìm đến chiêm ngưỡng "sáng chế" này của anh.

10 năm ấp ủ cho "ra lò" chiếc ôtô siêu dị

Những ngày này, tại xóm 1, xã Bài Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An, câu chuyện anh Nguyễn Kim Sơn (36 tuổi) tự chế tạo chiếc xe ôtô “siêu dị” được bàn tán xôn xao. Ông chủ sáng chế phải bận rộn tiếp những vị khách "không mời mà đến".

Bên "sản phẩm" lạ của mình, anh Sơn chia sẻ, vốn làm nghề thợ sửa xe máy nên anh rất đam mê chế tạo những đồ vật dụng sử dụng trong gia đình. Về việc chế xe ôtô, anh đã nảy ra ý tưởng từ 10 năm trước với mục đích đưa đón con đi học tránh mưa, nắng. Có ý tưởng, anh bắt đầu học hỏi, trang bị những linh kiện cần thiết.

Đầu năm 2012, sau khi biết được cơ chế hoạt động của 1 chiếc xe ôtô, anh Sơn quyết định phá chiếc xe máy win 110 của mình ra để lấy động cơ cùng những đồ điện cần thiết. Tuy "mổ" con xe máy ra nhưng còn thiếu nhiều linh kiện khác, vì vậy anh phải bỏ tiền mua sắm một số chi tiết để hoàn thiện cơ bản chiếc xe. “Hầu hết bộ phận của xe ôtô này đều được tôi tận dụng từ chiếc win 110 cũ của tôi, từ máy móc đến giảm xóc, bình xăng và mọi thứ khác. Nhưng nhiều bộ phận như nhíp, hệ thống số lùi thì tôi phải đi mua lại từ các gara sửa chữa xe thì mới có được”, anh Sơn chia sẻ.

Anh kể, mới đầu, khi tự chế xe, vợ anh cùng những người hàng xóm nói anh "quá rỗi hơi", nhưng sau nhiều cố gắng và học hỏi, ước mơ của anh cũng đã được thực hiện. Tới khi sản phẩm "ra lò", hoạt động được, mọi người mới ngả ngửa, thán phục anh.

Chiếc xe của anh Sơn trông khá đơn giản. Bên ngoài được làm bằng những tấm tôn gò hàn cẩn thận, bắt vít lại với nhau. Phần kính lái trước là kính thật, còn những kính xung quanh được làm từ mê-ka. Xe sơn 1 màu đen tuyền. Bên trong trang bị những chiếc ghế da nhỏ, nhưng cũng có thể chứa được 4 người. Chiếc xe có thể chạy bằng động cơ xăng với vận tốc trung bình từ 45-50km/h.

Cũng theo anh Sơn, việc chế tạo xe ô tô khó nhất là hệ thống số, bắt cầu chuyển động cho xe. Còn lại, từ việc gò hàn vỏ, khung xe đến hệ thống máy, hệ thống điện anh đều tự mình làm và lắp ghép. Vì có vốn hiểu biết sửa chữa cùng lắp ráp máy móc nên công việc này đối với anh không mấy khó khăn.

Chế xe chỉ để... chở con đến trường

Anh Sơn tâm sự, gần đây nhiều người tò mò tìm đến chiêm ngưỡng chiếc ôtô tự chế khiến anh cũng thấy vui vui. Nó như là một sự khích lệ việc mày mò, chinh phục đam mê của anh. Hiện, hàng ngày, chiếc xe chỉ sử dụng vào việc đưa đón con đến trường, sau tan học. Anh cũng muốn lái chiếc xe đi ra đường lớn cho "lạ" nhưng sợ bị cơ quan chức năng xử phạt vì chiếc xe tự chế có thể không đảm bảo an toàn kỹ thuật.

Anh Sơn chia sẻ, anh muốn chế tạo nhiều thứ thiết thực hơn nữa để phục vụ cho nông nghiệp, nông dân, và hiện anh cũng đang ấp ủ ý tưởng về ra một sản phẩm mới khác. Tuy nhiên, hỏi đó là sản phẩm gì thì anh nói là "bí mật".

Ông Nguyễn Hữu Trí -Trưởng Công an xã Bài Sơn - cho biết, khi thấy anh Sơn chế tạo xe, công an xã đã khuyên can anh vì xe này không được phép đi. Nhưng anh bảo chế tạo cho thỏa đam mê và chỉ đi trong đường làng nên sau đó anh vẫn làm và hoàn thiện chiếc xe của mình.

Hiện công an xã và công an huyện đã nhắc nhở anh Sơn không được đi xe ra những đường lớn. Ông Nguyễn Hồng Kỳ - Giám đốc Sở Giao thông vận tải Nghệ An - cũng khẳng định, việc tự chế xe ôtô để lưu thông trên đường là hoàn toàn không được phép và vi phạm quy định của pháp luật. Khi chưa được cơ quan chức năng cấp phép, kiểm tra về kỹ thuật, an toàn xe, nếu chiếc xe này lưu thông trên đường thì sẽ bị xử phạt theo quy định. Theo chuyện lạ việt nam